Nhật ký Người mẹ – Trang 5

Thuở còn bé tôi rất thường dể khóc,
Anh, chị, em cười:
“Mit ướt quá đi thôi, 
Làm con trai phải cho mạnh bạo. 
Mai sau ra đời chen lấn, bôn ba”. Xấu hổ quá, tôi lặng thing quyết chí:
Khối óc thường nhắc nhở Trái Tim non;
“Cứng rắn lên em, như trai thời chiến,
Biết không ngoài kia bom. đạn khắp non sông?”
Trái Tim ngộ ra: quyết không ủy mị,
Vượt thời gian bỏ lại tuổi thơ.
 
Thời gian đưa thoi, 
Tôi dần dần lớn dậy,
Tuổi hai mươi khi hướng đời đã thấy,
Dù xa xôi biết mấy cũng lên đường . . .
 
Dải Trường Sơn chính là Lò Tôi Luyện,
Cho tôi nên người dày dạn buổi hôm nay.
 
Nhưng, 
Cú sốc nào đau hơn: nỗi đau mất Mẹ ???
Trái Tim buồn gục ngã, khóc thành thơ:
“Khối Óc ơi !, Mong anh tha em,
Tính Yếu Đuối là tính Người anh ạ !”

Leave a Reply

Your email address will not be published.