Nhật ký Người Mẹ – Trang 6

Ngoài cánh rừng thưa có dòng suối nhỏ Mill Creek kia tuyết đã phủ trắng xóa rồi. Thân thể Mẹ đã hòa nhập cùng tứ đại: Đất, Nước, Gió, Lửa. Con không muốn tưởng tượng thêm: Mẹ phải lạnh ngoài rừng :'((, Nếu mà thế thì khi trong lò thiêu 3600 độ, Mẹ chịu được sao ???. Thôi đành nghĩ: tấm thân ta “từ cát bụi, lại trở về cát bụi”. Đêm qua lại thấy Mẹ nói: “Khát nước !” , vùng dậy đi lấy nước cho Mẹ, Ô!, lại chỉ là trong mơ, tự lấy nước cho mình đở khát.

Bà Ngoại Kính Yêu

Khi nghe Mẹ gọi:
“Kevin, con ơi !,
Mau về thăm Ngoại,
Ngaoij sắp đi xa . . . :'(( “

Cháu vội lái xe,
Ba trăm cây số
Trên đường luôn cầu:
“Xin Chúa xót thương, cho con về kịp”.

Nhờ Ơn Chúa thương,
Về đây vẫn kịp,
Ngoại đang nằm thở,
Hấp hối mong chờ. . .

Cháu ôm choàng Ngoại,
Hôn lưng bàn tay,
Hôn vầng trán rộng,
Nước mắt chan hòa,
Ấm khuôn mặt Ngoại.

Cậu thức Ngoại dậy:
“Má ơi !, biết không?,
Kevin, cháu cưng,
Đang ngồi bên Má”

Từ từ mở mắt,
ánh mắt xa xăm,
Miệng Ngoại thều thào:
“Bà biết. . ., biết !, biết !. . .”

Xong Ngoại lại thiếp,
Đi vào cơn mê:
Giữa hai thế giới.
Linh hôn Ngoại đã,
Đang thoát ra ngoài,
Rồi lại luyến tiếc,
Nhập trở về thân . . .

Cháu thương Ngoại quá ! ! !
Muốn ôm Ngoại mãi,
Anh, chị bảo đừng:
“Làm đau thân Ngoại”

“I won’t hurt Her !”
(Em sẻ không làm,
đau thêm Ngoại đâu !)

Cháu nhẹ nhàng đở,
Luồn cánh tay mình,
Sau tấm lưng gầy,
Ôm sát Tim cháu.

“Tội nghiệp Ngoại quá !,
Ngoại ơi ! Ngoại ơi !,
Bệnh bắt tội Ngoai,
Ra như thế này . . . :'((( “

Rồi hôn Ngoại thêm,
Nói lời “Tạm biệt !”
Chỉ là tạm biệt.
Cháu sẻ gặp Ngoại,
Nhiều trong giấc mơ ???.

Nước mắt lặng rơi,
Cháu nhớ ngày bé:
Ngoại bón miếng cơm,
Ngoại ru giấc ngủ,
Cho cháu lớn dần
Thân thể cường tráng,
Nhưng Tim cháu vẫn . . .
Dại khờ, Ngoại ơi !

Nay cháu khẻ ru:
Ngoại bằng nước mắt,
Không muốn, cũng đành;
Chúc Ngoại ngủ yên,
Nghìn Thu êm ả . . . :'(((

Leave a Reply

Your email address will not be published.